Cuốn sách là một hành trình tìm kiếm lại con người trước kia của Guy Roland, một người sau một tai nạn trên núi tuyết, đã quên hết những gì từng thuộc về mình. Qua quá trình tìm kiếm của anh, cuộc đời một con người hiện lên thật mong manh, vô thực qua sự tàn phá của thời gian, "tan nhanh trong chiều tối như nỗi buồn trẻ thơ". Một cuộc đời được tái hiện qua dăm ba bức ảnh, qua đôi ba dòng được ghi chép lại trong những cuốn Bottin và niên giám, qua những kí ức nhập nhoạng của những người còn sống và rồi đến họ cũng sẽ tan như mây khói. Như nhân vật chính đã tự sự: "từ cái gì đó xưa kia đã từng là tôi, nay chỉ còn sót lại một cái bóng trong trí nhớ hai nhân viên quầy bar". Thời gian đã và sẽ tàn phá tất cả. Còn gì nữa đâu. "Một ngày đẹp trời, họ độ nhiên hiện lên từ hư vô để rồi lại quay trở về đó sau khi đã bừng lên mấy đốm lấp lánh."..."tất cả chúng ta như người của những bãi tắm và cát... chỉ giữ lại vết chân của chúng ta có vài giây." Cuộc đời con người ngắn ngủi thế đấy.
Để rồi gần đến cuối quyển sách, dù đã qua một quá trình tìm kiếm kiên nhẫn mà ta có cảm giác như Guy đã gần như định vị được câu chuyện cuộc đời mình thì chính Guy vẫn còn cảm thấy như "có vẻ rất hỗn độn, rất lụn vụn. Những mảnh rời, những mẩu nhỏ của một cái gì chợt trở lại trong tâm trí tôi trong quá trình tìm kiếm... Nhưng xét cho cùng, có lẽ một đời người là thế." . Anh vẫn chưa cảm thấy được mối dây liên kết giữa anh và con người trong quá khứ đó. "Có đúng là đời tôi không? Hay là đời một người khác mà tôi đã lẻn vào?". Một câu hỏi ám ảnh mà anh luôn tự hỏi trong suốt quá trình tìm kiếm.
Cuộc tìm kiếm đầy nhẫn nại của Guy cho ta thấy con người ta dù như thế nào thì lúc nào cũng sẽ đau đáu về nguồn cội, về bản ngã của bản thân. Như Hutte, sếp của Guy ở văn phòng thám tử tư, một người đã mất dấu tích lai lịch bản thân với quá khứ vốn là một tay chơi quần vợt cũng như vị nam tước tóc vàng đẹp trai, luôn băn khoăn việc tìm lại quá khứ của Guy có thực sự bõ công sức không và đã từng khuyên Guy đừng ngoảnh lại quá khứ mà hãy nghĩ đến hiện tại và tương lai. Thì đến khi nghĩ hưu, ông đã thay đổi thái độ. Khi ở Nice và đắm chìm trong những kỉ niệm xưa, ông đã cảm thấy rất hạnh phúc khi quay về với những kí ức tuổi trẻ của ông. Ông thú nhận ông đã "trở về nguồn" và nhận ra rằng "cậu có lí khi nói với tôi rằng trong cuộc đời, không phải tương lai, mà quá khứ mới là đáng kể."
Qua đó, ta có thể thấy một đặc điểm nổi bật trong các tác phẩm của Patrick Modiano, đó là "sự quằn quoại đối với quá khứ". "Modiano coi bản thân mình cũng như cả thế hệ ông là những người không có thời gian. Suy nghĩ định vị cho mình trong lịch sử, tìm hiểu quá khứ của mình trong quá khứ lịch sử và dưới ánh sáng ấy, hình dung rõ hơn những đường nét của tương lai." (Bình luận của Dương Tường, người dịch).
Cái quá khứ lịch sử mà Dương Tường nói đến trong cuốn sách này là cuộc di trú của người Nga sau cách mạng tháng mười và thời kì Pháp bị Đức chiếm đóng (1940-1944). Hoàn cảnh lịch sử đè nặng lên số phận cuộc đời của những nhân vật. Như hoàn cảnh của Gay Orlow: "Có một quốc tịch nào đó như nỗi ám ảnh của cô ấy vậy". Hoặc như Pedro đã từng nói, "đó là thời kì lạ", thời mà những người không có quốc tịch Pháp như anh và những người bạn của anh lúc nào cũng cảm thấy lo sợ, "càng ngày càng ít dám đi ra phố" vì sợ bị sát hạch giấy tờ. Để rồi hoàn cảnh lịch sử đó đã khiến anh và hội bạn anh trốn chạy khỏi Paris, riêng anh và Denise, với nỗi sợ hãi lớn hơn và thường trực hơn, quyết định vượt biên. Và bi kịch bắt đầu. Pedro bị mất trí nhớ do bị bỏ lại trên núi tuyết. Denise mất tích. Cả cuộc đời sau này của anh là những trăn trở về quá khứ và cuộc tìm kiếm nhiều khi vô vọng về con người trước kia.
Cái không khí tăm tối, chán nản như bám chặt lấy toàn bộ tác phẩm. Những phận người mà Guy gặp trong quá trình tìm kiếm bản thân đa phần cũng mang những hoàn cảnh rất riêng làm cho ta có cảm giác con người càng sống lâu thì sẽ càng mệt mỏi với cuộc đời. Một nhạc công piano trĩu nặng, buồn phiền; một người phê bình ẩm thực đã trở nên bội thực với thức ăn; một người quản gia đơn độc đang cố níu kéo lại quá khứ, một nhiếp ảnh gia luôn sợ sệt và bị ám ảnh bởi các cuộc ám sát. ... Và rồi thực tế cuộc sống là lãng quên và vô tình. Pedron mất tích liệu có ai đó đi tìm anh như nỗ lực của anh kết nối lại với quá khứ của mình? Người ta gặp nhau rồi chia tay nhau, và nhớ đến nhau trong một giây phút ngắn ngủi nào đó trước khi họ trở lại với cuộc đời và những mối bận tâm riêng của chính họ. Như cái cách Wildmer, người bạn khá thân lúc trước với Pedro, khi vô tình gặp anh ở quán bar, sau một cuộc nói chuyện hỏi thăm tình hình, đã lờ anh đi một cách vô thức để đến với nhóm bạn khác.
"Phố những cửa hiệu u tối", đó là địa chỉ ở Rome mà có thê từng là nơi ở của Pedron trước khi anh đến Paris, trước cả những kí ức mà anh có được cho đến cuối quyển sách. Guy nói ở cuối quyển sách rằng anh sẽ phải thử trở về thăm lại nơi đó, như là một bước tối hậu. Con phố đó là một manh mối mù mịt về một nơi có thể đã từng là nhà, một nơi mà có thể, chỉ có thể thôi..., Pedron tìm lại được tên thật và nguồn cội của mình. Cái tên phố mang màu sắc u tối, xám xịt, nơi cuộc đời con người chợt xuất hiện với những đường nét mờ ảo rồi lại biến mất ở góc phố lúc nào không hay. Tên con phố cùng với cái hoàn cảnh của nó được đặt thành tiêu đề của cuốn tiểu thuyết như để nhấn mạnh lớp sương mù mờ ảo quanh cuộc đời một con người . Liệu Pedron có tìm lại được cuộc đời anh ở con phố đó? Không ai biết được. Nhưng anh vẫn sẽ tiếp tục tìm kiếm. Mù mịt, và nhiều khi vô vọng nhưng con người ta cần phải tìm về cái gọi là nguồn cội, là bãn ngã. Để có thể đứng vững trong cuộc đời.
Văn phong của Modiano đơn giản, ngắn gọn, không cầu kì và mang màu sắc bí ẩn, cuốn hút. Câu chuyện được kể qua lời tự thuật của Guy Roland. Một Paris hiện lên đơn giản như nó vẫn vậy, với sông Seine, những ngôi nhà, những con đường, công viên, những cây cầu, những con tàu, những cơn gió mùa thu. Tác giả không bỏ qua điều gì cả. Một Paris có những lúc thật buồn bã, không có sức sống trong những số phận con người mà nó chứa đựng, tối tăm trong những khu chung cư "dư âm bước chân của những người thường qua đó và đã biệt tăm từ bấy đến nay" nhưng cũng có lúc thật hư ảo khi Guy và Denise "bồng bềnh trong một đêm thơm lừng mùi hương
16/9/2016