Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ - Nguyễn Ngọc Thuần



Chỉ cần đọc một số đoạn văn nổi bật của tác phẩm là mình đã thấy lòng bình an và thấy đây là tác phẩm đáng để đọc. Đoạn văn mà mình thích nhất trong tác phẩm này là:
“Tôi vẫn còn nhớ mẹ thường hay nói với tôi, khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn. Và đừng bao giờ quay lưng lại với một con người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc. Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi buổi tối gé lại ngồi với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi có thích ăn bắp rang không”.

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

Chuông nguyện hồn ai - Ernest Hemingway


Đọc cuốn Chuông nguyện hồn ai của Hemingway. Những giá trị đặc sắc sâu xa nhân văn cao cả gì đó thì cứ cho những nhà bình luận văn học nhận xét. Còn đối với một đứa mà trình độ giác ngộ triết học hay những cái vĩ mô có hạn như mình thì chỉ có được một số cảm nghĩ nhỏ nhặt, nhảm nhí như sau thôi:

Thời gian diễn ra câu chuyện chỉ có 4 ngày hay chính xác là 3 ngày 3 đêm nhưng được tác giả mô tả bằng một cuốn sách dày hơn 500 trang. Bởi tuy có 4 ngày nhưng đó như là cả cuộc đời, khi mà nhân vặt chính, anh chàng lính Mỹ Jordan học được những bài học quý giá nhất về cuộc chiến tranh cho nền Cộng hoà chống lại chủ nghĩa phát xít; kết thân với những con người Tây Ban Nha mà tình thân đó được thể hiện bằng tất cả sự hiểu thấu, tôn trọng, trân quý lẫn nhau; yêu một ai đó bằng tất cả tâm hồn và thể xác. Tất cả những cái đó, cả một đời người mấy chục năm, được cô đặc và sánh lại, rất đậm đặc chỉ trong vòng 4 ngày, tạo cho câu chuyện có một sức bi tráng khó cưỡng lại, như một thiên sử thi hùng tráng.